Kanji – Cực hình hay vị cứu tinh

Đối với dân ngoại ngữ hoặc những người yêu thích hán tự loằng ngoằng thì kanji giống thuốc bổ mắt. Mỗi chữ mỗi nét như rồng bay phượng múa, cả một phong cảnh hữu tình hiện lên trang giấy với núi non – sông nước. Một khi yêu ta trao em tất cả tâm tư, học không cần suy tính. Và cứ thế tích tụ dần dần từ 100, 1000 đến vài nghìn từ…

Nhưng dev là 1 loài khá đặc biệt, cũng không biết là động vật bậc cao hay thấp. Đôi khi có những suy nghĩ vượt không gian, thời gian. Óc tưởng tượng phong phú đến mức chỉ cần nhìn 1 con đầm cơ có thể nghĩ ra nhiều thứ. Và có 1 đức tính đã tạo nên bản sắc riêng : “lười biếng”. Mình không nói nó lợi hay hại, vì ngay cả mít tơ Gates cũng nói chỉ tin tưởng giao những việc khó cho nhân viên lười biếng mà.

Xoay lại chủ đề chút, lan man quá. Suýt quên mất định nói cái gì luôn rồi. Chuyện học Kanji, cái này thì thuộc sở đoản của dev. Vì lười nên 1 là phải thật đơn giản, 2 là phải thật phức tạp thì mới có hứng để học, để hiểu. Còn mấy con chữ cứ lượn lờ như giun sán vậy học chán chết.

Continue reading

Facebook Page

Categories

Recent Posts

Top Posts

Archives

Subscribe to Blog via Email

Enter your email address to subscribe to this blog and receive notifications of new posts by email.